Chương 4: Chiến Đấu Tràng – Huyết Vũ Khai Màn

Huyền Hỏa Tông, phía Đông Tông Môn, Đấu Tràng.

Nơi đây là một vùng đất hình tròn khổng lồ, được khắc bằng đá đỏ, quanh năm tỏa nhiệt. Bao quanh là tám mươi mốt cột đá lớn, mỗi cột đều khắc đầy phù văn cổ xưa — có thể áp chế linh khí, tránh bạo phát ngoài ý muốn.

Hôm nay, trên Đấu Tràng tụ tập hàng trăm đệ tử mới. Mọi ánh mắt đều hướng về hai người đứng đối diện nhau giữa sân.

Một bên, **Diệp Kình**, áo giáp hỏa diễm, tay cầm thương dài như rồng uốn lượn, tu vi Luyện Khí tầng chín, khí thế bức người.

Một bên, **Tô Hàn**, áo lam phất phới, tay không tấc sắt, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.

“Đấu Tràng – sống chết tùy mệnh, không oán không hối!”

Trưởng lão phụ trách giơ tay lên cao, hô lớn:

“Giao chiến – bắt đầu!”

***

“Ngươi sẽ hối hận vì dám khiêu chiến ta!” – Diệp Kình gầm lên, chân đạp đất, trường thương hóa thành một đạo hỏa xà, lao thẳng về phía Tô Hàn.

Không một tia dao động linh lực, Tô Hàn lách người như bóng quỷ, né khỏi công kích chỉ trong tích tắc. Tay phải vung lên, đánh một chưởng vào thân thương, khiến hỏa xà chấn động lùi lại.

“Thương pháp khá tốt, nhưng không đủ giết ta.”

Câu nói nhẹ tênh, lại như châm lửa vào kiêu ngạo của Diệp Kình.

“Hỏa Diệm Trùng Thiên – Xuy!!!”

Diệp Kình cắn đầu lưỡi, phun ra một tia huyết khí nhập vào thương. Thương pháp biến đổi, lưỡi thương rít gào, từng chiêu đánh ra mang theo hỏa diễm thiêu đốt linh hồn!

“Phụt!!!”

Một đạo thương mang cắt trúng tay áo Tô Hàn, để lại vết cháy xém.

“Cuối cùng cũng nghiêm túc?”

Tô Hàn cười nhạt, tay kết ấn.

“Ngự Hỏa Quyết – tầng thứ hai!”

Đột nhiên, ngọn lửa bao quanh trường thương của Diệp Kình... tắt ngúm!

“Cái gì?!”

Tô Hàn tiến tới, chưởng phải mang theo hỏa diễm thánh khiết, một chiêu đánh thẳng vào ngực Diệp Kình.

“ẦM!!!”

Diệp Kình bị đánh bay mười trượng, ngã gục xuống đất, phun ra một ngụm máu.

Toàn trường im lặng.

***

“Thánh Hỏa... đây là Thánh Hỏa?”

Trưởng lão phụ trách lẩm bẩm. Các đệ tử xung quanh trợn mắt không dám thở mạnh.

Tô Hàn thu tay, lặng lẽ quay đi, để lại câu nói duy nhất:

“Lửa không chỉ dùng để đốt, mà còn để soi sáng.”

Không ai dám ngăn.

Không ai dám cười nhạo.

Diệp Kình nằm đó, ánh mắt trống rỗng, thì thào: “Hắn... là quái vật...”

***

Ba ngày sau.

Tin tức **Tô Hàn đánh bại Diệp Kình chỉ bằng một chiêu** lan khắp tông môn. Đệ tử cũ mới đều rúng động. Trong bóng tối, không ít kẻ đã bắt đầu chú ý đến hắn.

Trong đó... có cả những ánh mắt đến từ **Nội Môn**, thậm chí từ **Trưởng lão Đường**.

Nhưng Tô Hàn vẫn như trước, ngày đêm tu luyện trong động phủ được phân.

Chỉ có hắn biết, đây chỉ là bước đầu tiên.

Phía sau ánh sáng huy hoàng kia — là **trận chiến huyết lệ** thật sự chưa từng bắt đầu...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


1 bình luận

Đăng nhập





Đang tải...