Chương 2: Hồi Quang Dẫn Lộ
Không khí tại quảng trường Tô gia như đóng băng.
Mọi người vẫn chưa thể tin vào mắt mình — phế vật Tô Hàn, trong một đêm, lại nghịch thiên cải mệnh, thức tỉnh Thánh Linh Căn đã tuyệt tích ngàn năm?
Trưởng lão Tô Dận chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm sâu nhìn Tô Hàn, giọng nói mang theo vài phần kiêng dè:
“Tô Hàn, ngươi... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tô Hàn chậm rãi đáp: “Không gì cả. Chỉ là ta tìm lại được con đường của chính mình.”
Lời nói đơn giản, nhưng khí thế bá đạo, khiến các thiên tài Tô gia đang đứng gần đó vô thức lùi lại một bước.
***
Trong đại điện Tô gia.
Tô Hàn quỳ một gối trước gia chủ Tô Khiêm — một vị cường giả Kim Đan kỳ, khí tức hùng hậu như núi đè.
“Ngươi chắc chắn mình không dùng thủ đoạn tà đạo?”
“Không.”
Tô Hàn đáp dứt khoát.
Tô Khiêm trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng thở dài:
“Thiên phú như vậy, không thể chôn vùi. Từ nay, ngươi là đệ tử hạch tâm Tô gia, được phép bước vào Tàng Kinh Các tầng hai.”
Tô Hàn khẽ cúi đầu, không nói gì thêm. Nhưng trong lòng, từng cơn sóng dữ dội dâng trào.
Tàng Kinh Các tầng hai — nơi cất giữ các bí tịch chỉ dành cho hậu bối tinh anh. Kiếp trước, hắn chưa từng có cơ hội bước vào.
Lần này, hắn sẽ bước từng bước vững chắc, từng bước... đạp lên đỉnh phong.
***
Ba ngày sau.
Bên ngoài Tàng Kinh Các, Tô Hàn ngẩng đầu nhìn toà lầu ba tầng cổ kính. Mỗi phiến ngói, mỗi cánh cửa, đều như chứa đựng khí tức cổ lão.
Bên trong tầng hai, hắn tìm thấy một quyển sách mỏng, bìa đã mờ chữ: "Hồi Quang Dẫn Lộ".
“Công pháp dẫn linh khí vào thể, nghịch chuyển huyết mạch tạp loạn... Hừm, chính là thứ ta cần.”
Tô Hàn không vội tu luyện mà trước tiên vẽ một trận pháp giản lược, dùng để ổn định khí mạch — đây là kiến thức từ Thần Hồn ký ức ban cho.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, tay kết ấn, miệng tụ chú:
“Dẫn lộ chi thuật — Hồi nguyên phản bản, phục mệnh quy chân!”
Khí tức trong thiên địa bắt đầu dao động. Một luồng linh khí mỏng manh theo từng nhịp hô hấp của hắn, rót vào đan điền.
Không nhanh, nhưng ổn định. Không mãnh liệt, nhưng tinh thuần.
“Đúng rồi... chính là cảm giác này.”
***
Bảy ngày sau.
“Ầm!!!”
Một tia sấm sét giáng xuống giữa trời quang. Tại nơi hậu viện Tô gia, một cột sáng vàng kim bắn thẳng lên trời.
Tô Hàn — đã bước vào Luyện Khí tầng bốn!
Ở tuổi mười sáu, chỉ trong mười ngày, hắn vượt ba tiểu cảnh giới — kỳ tích chưa từng có.
Nhưng ngay khi hắn vừa mở mắt, một bóng người áo đen xuất hiện bên ngoài viện.
“Cuối cùng cũng hiện thân rồi... hậu nhân Thần Hồn.”
Tô Hàn híp mắt, lòng cảnh giác nâng cao đến cực hạn.
“Kẻ nào?”
Người áo đen không trả lời, chỉ ném tới một lệnh bài khắc hình hỏa diễm.
“Huyền Hỏa Tông, chiêu sinh năm nay — ngươi, đã bị chọn.”
Tô Hàn bắt lấy lệnh bài, trong lòng dậy sóng.
Huyền Hỏa Tông — một trong bảy đại tông môn tại Thanh Châu!
Đây là cơ hội để hắn bước ra thế giới rộng lớn hơn, tìm lại những kẻ từng hủy hoại đời trước của hắn... và lấy lại tất cả.
Hắn nắm chặt lệnh bài, ánh mắt như lưỡi kiếm ngẩng cao:
“Thanh Châu chỉ là điểm khởi đầu. Thiên Nguyên đại lục... chờ ta đến khiêu chiến.”
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.















Bình luận