Chương 3: Nhập Tông Môn, Gặp Cường Địch
Một tháng sau, chân núi Huyền Hỏa.
Mặt trời vừa ló dạng, hàng trăm thanh niên trai gái đã tụ tập nơi quảng trường rộng lớn. Ai nấy đều mang theo hy vọng, dã tâm và cả nỗi sợ. Đây là ngày chiêu sinh của Huyền Hỏa Tông – một trong bảy đại thế lực trấn áp cả Thanh Châu.
Tô Hàn khoác trường bào xanh sẫm, lặng lẽ đứng trong hàng, ánh mắt nhắm hờ. So với những kẻ đang run rẩy, ngẩng đầu nhìn cổng tông môn nguy nga phía xa, hắn lại bình tĩnh đến lạnh lùng.
Một tiếng trống cổ vang lên, chấn động hồn phách.
“Thí sinh dự tuyển nghe lệnh! Tiến vào Hỏa Môn, vượt qua ba trùng khảo hạch!”
Một vị trưởng lão áo đỏ xuất hiện trên không, tay áo phất nhẹ như gió, nhưng khí thế ép cho cả quảng trường lặng như tờ.
Tô Hàn mở mắt.
“Hỏa Môn… là khảo nghiệm gì đây?”
Ngay phía trước, một cánh cổng bằng đá đỏ rực hiện lên giữa không trung, xung quanh là từng ngọn lửa lập lòe như sống.
Người đầu tiên bước vào. Vài nhịp thở trôi qua — “Ầm!” — bị ngọn lửa đánh bật ra ngoài, toàn thân cháy xém, hôn mê bất tỉnh.
Tiếng xì xào vang lên:
“Ngọn lửa này... thiêu đốt linh hồn!”
“Không phải kiểm tra thể lực, mà là luyện tâm!”
Tô Hàn khẽ nhíu mày, sau đó bước lên.
Không ai cản. Không ai dám nhắc nhở. Vì từ khí tức hắn toát ra, mọi người đã vô thức… nhường đường.
Hắn bước vào Hỏa Môn.
Ngọn lửa lập tức trùm lấy toàn thân, xuyên qua da thịt, chui vào hồn phách.
Trong chớp mắt, hắn như rơi vào một thế giới khác — nơi ấy, hắn bị xiềng xích, toàn thân đầy máu, gia tộc bị diệt, thân hữu chết trước mắt.
“Phế vật, ngươi không xứng sống!”
“Tất cả là lỗi của ngươi!”
Hàng ngàn tiếng rít gào vang vọng trong tâm trí.
Đây là **ảo cảnh luyện tâm** — bẻ gãy ý chí, nghiền nát bản ngã.
Nhưng Tô Hàn nhắm mắt, bình thản lạ thường. Hắn đã sống một đời. Đã trải qua thật. Những thứ giả tạo này... quá yếu.
“Các ngươi muốn bẻ gãy ta?”
“Đáng tiếc... ta đã chết một lần rồi.”
Hắn mở mắt. Trong đôi mắt là kim quang chói lọi, thánh ý bất khuất. Lửa tan, ảo cảnh vỡ.
Tô Hàn bước ra khỏi Hỏa Môn, toàn thân không chút tổn thương.
Cả quảng trường lặng ngắt như tờ.
Ngay cả vị trưởng lão áo đỏ trên không cũng khẽ run tay.
“Trực diện linh diễm ba tức, phá ảo tâm cảnh – thiên tư bực này...”
Chưa kịp nói tiếp, một tiếng cười nhạo vang lên:
“Hừ, diễn đủ chưa? Có giỏi thì vượt qua Đấu Tràng đi!”
Mọi ánh mắt xoay chuyển, dừng lại trên một thiếu niên áo đen, tay cầm trường thương đỏ rực, ánh mắt cao ngạo vô cùng.
“Diệp Kình – đệ tử ngoại môn đứng đầu năm trước!”
“Nghe nói đã bước vào Luyện Khí tầng chín, lại có linh căn Hỏa hệ ưu tú…”
Diệp Kình bước lên một bước, trường thương vung ra chỉ thẳng vào Tô Hàn.
“Ta không thích phế vật bỗng nhiên nổi bật. Vượt được Hỏa Môn thì sao? Dưới thương ta, ai cũng như nhau.”
Tô Hàn vẫn bình tĩnh.
“Nếu ngươi muốn thử... vậy Đấu Tràng gặp lại.”
Câu nói nhẹ tựa gió nhưng lại như đao chém mặt, khiến Diệp Kình nghiến răng.
“Được. Đấu Tràng – sinh tử không trách!”
Tô Hàn xoay người đi vào bên trong cổng chính của Huyền Hỏa Tông, để lại sau lưng những ánh mắt khiếp sợ và... chờ đợi.
Hắn biết — đây chỉ mới là bắt đầu.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.















06/07/2025 lúc 00:30
Truyện nào cũng có thằng ngáo ra sớm, hy vọng Diệp Kình biết thân biết phận 🤣