Chương 5: Bí Cảnh Huyết Ấn
Sáu ngày sau chiến thắng tại Đấu Tràng.
Tô Hàn đang ngồi xếp bằng trong động phủ, linh khí quanh thân lưu chuyển như dòng suối chảy, không hề gián đoạn. Đan điền hắn lúc này như một đại dương nhỏ — thâm sâu, tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa cuồng phong bất tận.
Đột nhiên, một tờ lệnh bài nóng lên.
Hắn mở mắt, ánh nhìn quét qua dòng chữ nhỏ khắc trên mặt ngọc:
**“Đệ tử Tô Hàn, được triệu kiến tại Đại Điện Linh Thú vào giờ Thìn.”**
***
Tại đại điện Linh Thú, trưởng lão Hứa Thường Nhai — người phụ trách nội vụ Huyền Hỏa Tông — đang ngồi nghiêm nghị, tay gõ nhẹ lên ghế đá.
Phía dưới là mười người, toàn bộ đều là **đệ tử mới được đánh giá cực cao**.
Trong đó, có Tô Hàn, đứng yên tĩnh cuối hàng.
“Chư vị.”
Hứa trưởng lão chậm rãi nói, thanh âm vang vọng trong điện.
“Huyền Hỏa Tông ta ba năm mở một lần bí cảnh – tên là **Huyết Ấn Cổ Cảnh**. Chỉ có mười người được chọn. Các ngươi – chính là mười đệ tử đó.”
Không khí lập tức trở nên nghiêm trọng.
Một nữ đệ tử tóc trắng đứng bên cạnh Tô Hàn khẽ hừ nhẹ: “Huyết Ấn? Nghe nói... vào thì dễ, ra thì khó.”
Tô Hàn liếc nhìn nàng. Ánh mắt nàng sắc lạnh như tuyết đầu đông, nhưng khí tức lại mang theo hỏa linh lực nồng đậm — một loại **cực hỏa dung tuyết**, cực kỳ hiếm gặp.
“Ngươi là...?”
“Tịch Lam Dao.” – nàng nói, không thêm một lời nào nữa.
***
Đêm trước khi tiến vào bí cảnh.
Trong động phủ, Tô Hàn đang chép lại thủ quyết điều khiển linh trận. Từ trong không khí, một âm thanh khe khẽ vang lên.
“Ngươi... quả nhiên không giống những kẻ khác.”
Tô Hàn không xoay người, chỉ cười nhạt:
“Nếu đã đến thì hiện thân.”
Một bóng trắng bước ra từ trong hư không. Là Lam Dao.
Nàng ngồi xuống đối diện hắn, ánh mắt phức tạp.
“Ngươi... đã thức tỉnh Thần Hồn?”
“Ngươi thấy rồi à?”
“Không giống bình thường. Thứ ngươi tu luyện không phải công pháp Huyền Hỏa Tông phổ thông. Hơn nữa... ánh mắt ngươi, không có gì có thể khiến ngươi dao động.”
Tô Hàn khẽ thở dài.
“Có lẽ, vì ta từng chết rồi.”
Nàng sững người.
Hai người không nói thêm, chỉ lặng lẽ ngồi trong ánh trăng. Không biết từ khi nào, giữa họ... đã có một sợi dây vô hình nối lại.
***
Sáng hôm sau.
Mười đệ tử được đưa đến sơn cốc phía Tây, nơi phong ấn **Huyết Ấn Cổ Cảnh**.
Một tấm bia đá khổng lồ hiện lên, quanh thân có mười hai xích xiềng cổ xưa đang khóa chặt cánh cổng đỏ như máu.
Trưởng lão Hứa quát lớn:
“Lấy máu khai mở!”
Từng người tiến lên, nhỏ máu vào bia đá.
Khi đến lượt Tô Hàn, máu hắn chạm bia — **ầm!!!**
Một luồng ánh sáng tím bắn lên trời.
Trên thân bia, hiện ra một chữ cổ lạ lẫm:
**“Tà.”**
Cả trưởng lão và đệ tử đều biến sắc.
“Đây là... huyết mạch cấm kỵ?”
Nhưng bia đá đã mở — không thể quay đầu.
Cổng đỏ nứt ra, một luồng sương đen tràn ra khắp đất trời.
Mười người lần lượt bước vào. Khi cổng đóng lại, chỉ còn một tiếng vang cuối cùng vọng ra:
**“Kẻ có dấu ‘Tà’... phải chết trong cổ cảnh.”**
Tô Hàn bước vào, không chút chần chừ.
**“Đến đây đi.”** – hắn thầm nghĩ – **“Nếu là bẫy... ta sẽ phá. Nếu là cơ duyên... ta sẽ lấy. Nếu là tử lộ... ta sẽ nghịch thiên mà sống.”**
Màn đêm trong bí cảnh khép lại, chỉ còn tiếng gió hú xuyên qua hư không như lời cảnh báo...
Cuộc tàn sát – sắp bắt đầu.















Bình luận