Chương 6: Vong Thạch Cổ Lâm

Bí Cảnh Huyết Ấn, ngày thứ nhất.

Sau khi truyền tống, Tô Hàn mở mắt, chỉ thấy mình đang đứng giữa một khu rừng đen kịt. Cây cối cao ngất, vỏ xù xì như đá, lá cây đỏ rực như máu. Dưới chân là lớp tro đen dày đặc, mỗi bước đi đều phát ra âm thanh "rắc rắc" như giẫm lên xương mục.

“Đây là… Vong Thạch Cổ Lâm?”

Tô Hàn thì thầm. Theo ký ức truyền lại từ Thần Hồn, nơi này từng là chiến trường diệt tộc của một chủng tộc cổ xưa — **Vong Thạch Nhân**.

Nơi họ ngã xuống, linh hồn không tiêu tan, mà nhập vào rễ cây, hoá thành **Hung Linh Mộc Thể**.

Tô Hàn chưa kịp hành động thì phía xa vang lên tiếng hét thảm:

“Á!!! Không…!”

Tiếp theo đó là tiếng nổ bùng, rồi im bặt.

Hắn phóng tới như thiểm điện.

Tại một gò đất rạn nứt, hắn thấy thi thể của một đệ tử Huyền Hỏa Tông — khuôn mặt vặn vẹo, toàn thân bị xuyên thủng bởi hàng chục rễ cây đen sì sì như móc câu.

Sau lưng là một thân ảnh lặng lẽ — **Lam Dao**.

Nàng nhìn thi thể không chớp mắt, chỉ nói:

“Không phải ta làm. Ta đến sau.”

Tô Hàn gật đầu, cũng không truy vấn. Giữa bí cảnh, ai cũng là thợ săn hoặc con mồi.

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển. Một bóng khổng lồ từ dưới đất trồi lên — là **Hung Linh Mộc Thể**, cao ba trượng, thân thể như trụ đồng, từng nhánh cây mọc ra như xúc tu, miệng rỗng phát ra tiếng gào gào không thành tiếng.

“Cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ!”

Tô Hàn siết chặt nắm đấm. Đối mặt trực tiếp, không thể khinh suất.

Lam Dao lạnh lùng nói: “Ngươi muốn đánh, hay để ta?”

Tô Hàn cười nhẹ: “Chúng ta cùng đánh.”

***

Trận chiến nổ ra.

Lam Dao bấm pháp quyết, từ giữa trán nàng bắn ra một hỏa ấn băng lam. Lửa bùng lên, nhưng không cháy hừng hực — mà lặng lẽ, ăn mòn từng sợi rễ cây như axit.

Mộc Thể gào rống, vung cánh tay to như cột nhà đánh về phía nàng.

Tô Hàn bỗng biến mất khỏi chỗ cũ, xuất hiện giữa không trung, tay kết ấn.

**"Thánh Viêm Trảm – Nhị Thức!"**

Một lưỡi đao lửa hình trăng khuyết xuất hiện, từ trên cao bổ xuống thân Mộc Thể.

“ẦM!!!”

Lửa thánh thiêu đốt vết thương, khiến nó gào lên thảm thiết.

Không chờ nó phản kháng, Lam Dao đã áp sát, đánh ra một chưởng chính diện — **Hỏa Băng Kinh Vũ!**

Ầm ầm! Mộc Thể vỡ nát, tro bụi tung lên.

Tô Hàn đáp xuống đất, hơi thở ổn định, không thương tích.

Lam Dao thu tay, liếc nhìn hắn.

“Ngươi phối hợp không tệ.”

“Ta cũng định nói vậy.” – Tô Hàn mỉm cười.

***

Sau trận chiến, trong lồng ngực Mộc Thể lộ ra một viên ngọc xanh sẫm, lấp lánh ánh sáng kỳ dị.

“Đây là… Mộc Linh Tủy?”

Tô Hàn thở dốc. “Thứ này có thể thay đổi linh căn cấp thấp, thậm chí… tịnh hoá tạp căn!”

Lam Dao nhìn hắn. “Ngươi cần chứ?”

Tô Hàn do dự.

Lam Dao lặng lẽ đưa ngọc cho hắn. “Ta tu Hỏa. Thứ này không hợp.”

Tô Hàn không khách sáo. “Vậy sau này nếu ngươi cần… ta sẽ trả một món lớn hơn.”

Nàng không nói gì, chỉ xoay người bước đi. Nhưng từ lưng nàng… Tô Hàn có thể thấy một nụ cười mờ nhạt lần đầu xuất hiện.

***

Cùng lúc đó, tại trung tâm Bí Cảnh.

Một người áo đen đứng trên đỉnh tháp đá, nhìn lên bầu trời.

Sau lưng hắn là năm thi thể — đều là đệ tử Huyền Hỏa Tông.

Hắn thì thào: “Tô Hàn… quả nhiên tiến vào rồi.”

Một chiếc mặt nạ bạc được đeo lên khuôn mặt hắn. Trong mắt, ánh đỏ rực cháy như hỏa ngục.

**“Trận chơi lớn... bắt đầu.”**

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...