Chương 1: Phế Vật Linh Căn
Thiên Nguyên đại lục, vạn tộc tranh hùng, cường giả vi tôn.
Tại một nơi xa xôi ở phía Đông đại lục, có một tiểu quốc tên là Thanh Châu. Trong Thanh Châu, có một gia tộc nhỏ mang tên Tô gia, truyền thừa ba đời luyện dược, tuy không lớn mạnh, nhưng cũng xem như có chút danh tiếng.
Sáng sớm, tại quảng trường Tô gia, hàng trăm người tụ tập. Hôm nay là ngày đại lễ: Tô gia tuyển chọn thiên tài trẻ tuổi bước vào con đường tu hành.
Trong đám đông, một thiếu niên mười sáu tuổi đứng lặng lẽ nơi góc khuất. Hắn mặc y phục cũ nát, ánh mắt trầm mặc như nước sâu. Thiếu niên ấy tên là — Tô Hàn.
“Tô Hàn, đến lượt ngươi kiểm tra linh căn!”
Thanh âm vang vọng khắp quảng trường. Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía góc khuất.
Tô Hàn bước ra giữa sân. Hắn không nói gì, chỉ đặt tay lên linh thạch trắc nghiệm.
Một luồng ánh sáng mờ nhạt lóe lên.
“Chỉ là... linh căn cấp ba?”
“Phế vật!”
“Linh căn cấp ba mà cũng muốn tu luyện? Mơ giữa ban ngày!”
Tiếng cười nhạo vang lên tứ phía. Trong mắt mọi người, linh căn cấp ba không đáng một xu. Muốn tu luyện? Không bằng đi gánh nước cho gia tộc!
Nhưng Tô Hàn không phản ứng. Hắn chỉ lặng lẽ thu tay lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn về trời xa.
Không ai biết, đêm qua, hắn nằm mộng thấy một thế giới kỳ dị. Trong mộng, một giọng nói vang lên:
“Ta là Thần Hồn Thượng Cổ – Ký chủ, ngươi có nguyện kế thừa tất cả của ta?”
Tô Hàn đáp: “Nguyện!”
Từ khoảnh khắc đó, trong đầu hắn xuất hiện vô số ký ức kỳ lạ: luyện đan, luyện khí, điều khiển trận pháp, thậm chí là thần văn cổ ngữ đã thất truyền từ lâu...
Một thế giới hoàn toàn mới mở ra trước mắt hắn.
***
Tối hôm ấy, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Tô Hàn một mình bước vào hậu viện, lấy ra một viên đan dược từ trong tay áo.
“Tam Văn Linh Đan... chỉ có trong truyền thuyết. Không ngờ ta lại có thể luyện thành chỉ trong một đêm.”
Hắn nuốt viên đan. Luồng linh lực cuồn cuộn tràn vào đan điền.
"Oanh!"
Một tiếng nổ vang trong nội thể. Linh căn cấp ba không chịu nổi áp lực mà... vỡ vụn!
Nhưng ngay sau đó, một luồng ánh sáng vàng kim bỗng hiện lên. Một đóa sen ba cánh hiện ra nơi đan điền – Hư Không Thánh Linh Căn!
Loại linh căn này, từ ngàn năm trước đã tuyệt tích!
“Vận mệnh của ta... từ giờ phút này, sẽ do ta nắm giữ.”
Tô Hàn mở mắt. Trong đáy mắt hắn, một tia kim mang lấp lánh.
***
Sáng hôm sau.
“Lạ thật, sao tên Tô Hàn kia vẫn chưa cuốn gói đi?”
“Nghe nói hắn vẫn đang luyện công, haha, phế vật cũng biết tu hành à?”
Nhưng khi tiếng cười vang lên, một bóng người từ xa đi tới. Tô Hàn, tay cầm thanh kiếm gỗ, khí tức nội liễm như gió xuân, khiến ai nấy chấn động.
“Ngươi... đột phá rồi sao?”
Tô Hàn không trả lời. Hắn nhẹ nhàng bước đến trước bia đá trắc nghiệm, đặt tay lên.
“Ầm!!!”
Cả tòa thạch bia run lên, ánh sáng chói lòa bắn ra bốn phía.
“Linh căn... cấp chín? Không! Là... Thánh Linh Căn!”
Trưởng lão Tô gia thất thanh la lên, sắc mặt tái nhợt.
Cả quảng trường im phăng phắc.
Trong ánh mắt chấn động của mọi người, thiếu niên phế vật hôm qua, nay như thần nhân giáng thế.
Tô Hàn xoay người, giọng lạnh lùng:
“Phế vật? Từ hôm nay, hãy nhớ kỹ tên ta — Tô Hàn.”
Bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.















06/07/2025 lúc 00:28
Có ai thấy Lam Dao hơi bị cuốn không? Chắc nữ chính rồi nhỉ? 🧐